Nhớ lắm cà ơi PDF. In Email
Khi tôi còn nhỏ, đầu xuân tía tôi thường trồng vài ba cây cà phổi (cà tím) để trái ra kịp mùa lúa. Mùa lúa đến, cả nhà tất bật việc ruộng đồng, bữa cơm thường được chuẩn bị nhanh, gọn và không thể thiếu món cà.

Cà phổi chế biến được rất nhiều món ngon. Tôi nhớ, mỗi lần mẹ nấu cơm thường nướng thêm cà. Chỉ cần cho trái cà trên lớp than hồng, cơm chưa chín cà đã chín. Cà nướng vỏ cháy đen, nhưng bên trong ruột trắng tươi, ngọt ngậy. Chỉ cần chấm với chút nước mắm ớt, không cần làm sốt dầu hành gì cả, ăn vẫn rất ngon. Cơm nóng bới vào chén, khói chưa kip bay hết. Gắp miếng cà có ớt vừa hít hà, cảm giác như được ăn cao lương mĩ vị...

alt 

Cà phổi dùng kho mắm cũng rất ngon, cà không cần gọt vỏ chỉ cần cắt khúc vuông chừng ngón tay, cho vào nồi mắm đang sôi, mùi thơm nồng ngậy. Cà kho mắm ăn với rau sống, "no căng bụng mà vẫn muốn ăn nữa”, tía tôi thường nói thế. Cà phổi xào, chiên đều rất ngon.

Tôi lớn lên, đi học xa. Bữa cơm sinh viên có cà nướng cho thêm chút mỡ hành và nước mắm chua ngọt cay cay vẫn khiến tôi ăn no căng bụng. Rồi thời gian qua, tôi đi xa nhà hơn nữa, cách Việt Nam hơn 10 ngàn km. Cà phổi ở Pháp trái to lắm. Trái nào cũng đẹp, da căng bóng. Tôi nướng cà bằng lò nướng hiện đại, vừa nhanh lại không làm da cà cháy đen thui, nhưng sao cảm thấy cà không ngon bằng ngày xưa.

Tôi nhớ cái cảm giác cho cà vào bếp than, có khi than nhiều quá cháy sém trái cà, phải nhanh tay cầm cuống cà, thả ngay trái cà vào nước lạnh cho nguội bớt. Ngồi bóc từng lớp vỏ cháy đen để lộ phần thịt trắng bên trong mà cứ suýt soa: "cháy gần hết rồi".

Xa quê, tôi nhớ da diết quê nhà. Mùa này lúa đang rộ đồng. Chắc dĩa cà vẫn là món ăn không thể thiếu trong bữa ăn nghèo quê tôi.

Theo Phunuonline


Tin liên quan:
Tin mới hơn:
Tin cũ hơn: